Đóng lại
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

HƠN CẢ MỘT KHÓA HỌC KĨ NĂNG SINH TỒN

13/12/2020

   Đó là một ngày thật tuyệt. 

   Đã lâu lắm rồi tôi không có cảm giác thời gian trôi nhanh đến vậy. Lần đầu tiên tham gia buổi ngoại khóa " Trải nghiệm kĩ năng kĩ năng sinh tồn " do tỉnh đoàn phối hợp cùng nhà trường tổ chức cũng là lần đầu tiên tôi nhận ra một ngày thôi là quá ít cho tất cả mọi người cùng ở bên nhau. 

    Bao nhiêu hào hứng lúc ra đi là bấy nhiêu lưu luyến gấp bội lúc trở về. Có lẽ bởi mọi thứ đã diễn ra trong 15 giờ đồng hồ ấy, chúng quá đỗi đáng yêu. Cất đi những chiếc smartphone vào một chỗ nào đó, chúng tôi hoà mình vào thiên nhiên như chưa bao giờ được tự do và thoải mái đến vậy. Cái ngây thơ và nhiệt huyết của những cô cậu 15 -16 đã cháy hết mình ngày hôm ấy. Chúng tôi chưa một lân nghĩ tới bỏ cuộc dẫu tất cả những thử thách đưa ra không một gì là dễ dàng cả. Nhìn lại cuộc hành trình ấy, bao nhiêu nhớ nhung thì cũng là bấy nhiêu tự hào.

      Cuộc sống ngày cuối tuần bắt đầu muộn. Rời khỏi nhà từ khi những giọt sương sớm còn long lanh và trở về lúc thành phố đã lên đèn, tưởng dài mà ngắn, tưởng vui nhưng lại chẳng thể tưởng rằng vui đến vậy. Lần đầu tiên biết cắm trại, lần đầu tiên học thắt dây, lần đầu tiên tự mình nhóm lửa, lần đầu tiên mò cua bắt ốc, lần đầu tiên lấm lem tất cả,... Thật vui biết bao khi chúng tôi đã cùng nhau làm tất cả những điều đó. Một ngày vất vả nhưng không hề  bon chen, một ngày mà tinh thần đồng đội luôn đi trước mọi thứ. Dẫu kết quả cuối cùng có hay không món quà "dưới bảy triệu" thì chúng tôi đều là những người chiến thắng, ít nhất là với chính bản thân mình, với những người đồng đội đã cùng nhau cố gắng hết sức suốt một ngày dài.

      Hình ảnh cậu đầu lấm tớ chân bùn, chúng ta ăn cơm trưa trong trại, ăn tối bên bếp lửa hồng... Thật sự còn gì đáng trân trọng hơn những khoảnh khắc như vậy. Trải qua cái ngây ngô của độ tuổi này, có lẽ sẽ chẳng bao giờ tìm lại được nữa. Đó sẽ mãi mãi là những kí ức đẹp nhất lưu giữ vào tâm hồn của chúng tôi, làm đẹp hơn tuổi học trò của mỗi người. Dẫu cho tất cả đã lùi lại vào quá khứ nhưng chỉ cần cảm xúc đó vẫn vẹn nguyên, ngày hôm ấy mãi còn. 

 

     Trở về với biết bao bài học kĩ năng sống thiết thực cùng một chút nỗi niềm bâng khuâng nuối tiếc, thực sự rất cần một lời cảm ơn chân thành gửi tới ban tổ chức bởi tất cả những điều tuyệt vời đã diễn ra trong cuộc hành trình ấy. Lần đầu tiên gặp gỡ những con người xa lạ nhưng lại cho tôi một cảm giác quá đỗi gần gũi và thân quen tưởng như những người bạn thân thiết . Đó  là " trưởng ", là anh Hoàng, anh Thành, anh Hiếu, anh chụp ảnh, chị Nga,... Dù chỉ một ngày thôi nhưng đã có lúc chúng tôi ở bên nhau như một gia đình thực sự. Cảm ơn những bài dạy đầy ý nghĩa của " trưởng ", cảm ơn sự quan tâm của anh Hoàng, cảm ơn chuyến đi thượng lộ của bác Đạt, cảm ơn những bức hình của anh Đạt, những vỗ về của cô Thơ, những món ăn ngon của bố mẹ,... Và đặc biệt hơn, cảm ơn anh Thành- người đã đồng hành cùng " gà luộc " vượt qua bao thử thách và tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời bên D1k45, có lúc trưởng thành như một người anh cả nhưng có lúc lại vui tươi như một người bạn đồng trang lứa. Được đồng hành cùng anh và tất cả mọi người, với tôi chính là điều đáng nhớ nhất.

 

     Nhưng rồi cuộc vui đến đâu cũng đến lúc phải dừng lại. Tạm biệt chuyến xe ấy, tạm biệt công viên Nguyễn Tất Thành, tạm biệt rừng bần Hưng Hòa, tạm biệt các anh chị, tạm biệt ngày chủ nhật đầy tiếng cười đùa,... Chúng tôi sẽ lại quay về bên sách vở nhưng mãi mãi, nụ cười ngày hôm ấy, bài ca chúng ta đã cùng nhau hát, cái vẫy tay chào nhau cuối cùng, sẽ luôn ở lại trong trái tim mỗi người 

     Nhìn lại cuộc hành trình ngày hôm ấy, thật mong sao hoạt động trải nghiệm này sẽ ngày càng phát triển và mở rộng hơn nữa để không chỉ những học sinh trường THPT Hà Huy Tập mà tất cả các bạn đều được một lần trải qua những điều tuyệt vời như chúng tôi đã từng tận hưởng.

 


Tác giả: Cao Thị Bảo Thoa-D1K45
Nguồn:BCH Chi bộ Copy link
Tổng số điểm của bài viết là: 52 trong 12 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tin liên quan